"ngày xửa ngày xưa, Chúa tạo ra Con người với hình hài có 2 đầu, 4 chân và 4 tay....
rồi một ngày, Người tức giận đã chia con người ra làm đôi... thành 2 hình thể riêg biệt, có 2 tay và 2 chân.... rồi từ đó, con người cứ đi kiếm tìm một nửa còn lại của mình.
... và Anh đã tìm thấy Em... trở về nhà, Anh đã hát thầm trên suốt con đường..."
Anh khẽ hát vào tai Em: "... gió ơi gió, đừng hôn lên má em, gió ơi gió đừng vờn lên tóc em.. Tôi yêu em..." như lần đầu Anh gặp Em.
Uhm, Anh là Gió, Gió chỉ đến bên Em trong 1 đêm tối, nhưg cuốn Em đi khỏi Cây mãi mãi. Và Gió sớm để Em lại trên mặt đất khô cằn để đến một vùng đất khác. Và Em chợt nhận ra rằng Em không phải là nửa còn lại mà Anh đang tìm kiếm... Và tất cả chỉ là những lời nói đường mật buông ra từ miệg gã đàn ông ong bướm, và Em vẫn cứ đắm mình vào giấc mộg của áo giác.
...
Em đã tự tỉnh giấc... và gắng sức mìh vùg vẫy khỏi Anh... Thoát khỏi cơn lốc tình của Anh... Bỏ đi.... Bỏ Anh... sẽ tốt cho Em, và cho cả Anh... Quên Anh đi... Em không còn phải khóc nữa.
Vô tình... Em nhớ Anh nhiều... Nhớ những ca từ mật ngọt của kẻ đàn ông bội bạc... nhớ những câu chuyện tráo trở lừa dối ru Em ngủ mỗi đêm... Đêm nay, Em không thể nhắm mắt lại. Vì đã lâu rồi, không ai ru Em ngủ mỗi đêm... như Anh.
mơ mộng lắm Ku ơi...yêu mặn nồng đi thôi..:D:D
ReplyDelete